Cafe Đinh – Cafe Bích

Viết ngày bởi 8nobita

Bên cạnh hồ Hoàn Kiếm, im lìm giữa những tòa nhà cao tầng, hiện đại, có lẽ chẳng mấy ai để ý đến căn nhà cổ nho nhỏ, nằm gọn ở một bên phố. Tầng 1 là cửa hàng bán ba lô, cặp sách. Tầng 2 là quán cafe, mà theo mình, ít nơi đâu được như vậy.

Đây là lối đi lên quán, qua 2 cầu thang cao và dốc, mình đã đến Cafe Bích.

cimg2224yq5 Cafe Đinh – Cafe Bích

Cảm giác đầu tiên khi mình lên đây, đó là sự cổ kính, tĩnh lặng, có cái gì đó rất khác so với những quán cafe mình từng ngồi, không ồn ào, xô bồ. Lượng khách vào buổi tối không quá đông, đấy cũng là điều mình thích.

Có lẽ không ai uống cafe mà không biết đến cafe Giảng. Cụ Giảng có vài người con (chính xác là bao nhiêu thì mình cũng chả biết). Con của cụ học nghề cafe của bố và khi mở quán cafe riêng, vẫn lấy tên là Giảng. Bà Bích là con cả của cụ, thế nhưng quán cafe của bà lại ko mang tên cha mình. Điều gì đã làm nên sự khác biệt để tạo ra thương hiệu cafe Bích đây?

Bà Bích trước đây vốn là giáo viên dạy Văn cấp 3, bà đã từng dạy ở rất nhiều nơi, đã từng đi rất nhiều chỗ, nhưng theo bà, không đâu có những vẻ đẹp như Hà Nội. Sau khi nghỉ hưu, bà mở quán cafe, có lẽ đó là vào năm 83, 84. Ngôi nhà bà dùng để mở quán cũng là nơi bà sống, đã hơn 100 tuổi. Bà là người Hà Nội gốc, có lẽ vì thế, khi tiếp xúc với bà, mình cảm thấy thật gần gũi. Bà cũng rất cởi mở, thân thiện, cho mình nhiều thông tin cũng như cảm nhận của bà về phố cổ Hà Nội, tất nhiên, cả về quán Cafe của bà.

cimg2213kf1 Cafe Đinh – Cafe Bích

Đây là hình chụp bà năm 11 tuổi

và năm 35 tuổi:

dsc08886qy3 Cafe Đinh – Cafe Bích

Bao nhiêu năm qua đi, nhưng bà vẫn giữ được nét thân thiện, giản dị vốn có của mình:

cimg2221ck9 Cafe Đinh – Cafe Bích

“Vẻ đẹp của phố cổ” – bà tâm sự – “đó không phải là làm cái nhà đẹp hơn, không phải trang trí cho nó thật là đàng hoàng, nhà bà cũng không hề đàng hoàng tí gì, bàn ghế rất là cũ kĩ, bản thân bà cũng là một con người rất cũ kĩ, không son phấn, không… gì cả, không phải trang hoàng cho đẹp đẽ, bản thân mình thế nào nó là như vậy, cái chính là cái duyên ở bên trong”. Cái duyên ở bên trong của đất Hà Thành, của phố cổ, theo như bà gọi, nó là cái duyên ngầm.

Khung cảnh quán vẫn luôn như vậy, những mảng tường phai tróc theo thời gian, cả những chiếc bàn, những chiếc ghế xập xệ đã bao năm nay:

cimg2222ky6 Cafe Đinh – Cafe Bích

hay chiếc tủ con để đựng gian hàng đơn giản của bà, có lẽ cũng vài chục năm tuổi:

cimg2220ue8 Cafe Đinh – Cafe Bích

đồ làm cafe cũng vậy:

cimg2219er7 Cafe Đinh – Cafe Bích

mình thấy thú vị nhất ở cái loa cổ này, mà theo bà nói, loa này nghe nhạc rock mới đã:

cimg2214bv8 Cafe Đinh – Cafe Bích

“Nếu như anh không phải là người thích cái cổ, thì anh sẽ không thích ngồi ở đây. Nơi này, tất cả đều rất bình thường” – bà nói: “Nếu anh để ý, thì tất cả những người lên đây đều không dám nói tục chửi bậy, kể cả thế hệ thanh niên trẻ, vì nói tục chửi bậy, lập tức bà Bích mắng luôn”.

Lên đây, ngồi uống cốc cafe, nhâm nhi, lắng nghe. Có khi là nhạc cổ điển, có khi là nhạc rock, nhưng kể cả khi nghe rock đi chăng nữa, con người vẫn suy tư. Nghề cafe của cụ Giảng, không dám nói là đặc biệt, nhưng từ hàng trăm năm về trước, cho đến bây giờ, nó là cafe nguyên chất, và chỉ có vậy thôi. “Không nói là tài, không nói là ngon, không nói là đặc biệt, chỉ là cafe nguyên chất” – bà nhắc đi nhắc lại điều này.

Tại sao bà không lấy tên là cafe Giảng? Theo suy nghĩ của bà, tất nhiên là cái nghề của cha mẹ truyền lại, thế nhưng mình cũng phải khẳng định mình 1 chút, có 1 cái phong cách của riêng mình. Cafe thì rang, xay giống như của ông Giảng, nhưng khi nó đến tay người dùng, thì lại phải của bà Bích. Bà nói thêm: “Sinh viên nó rất biết bà Bích, vì bà cũng ghê gớm, chửi bậy trên đây là bà mắng, trốn học lên đây là bà cũng mắng”

Có rất nhiều thế hệ thanh niên đã từng ngồi, cũng có rất nhiều cặp, đôi quen và yêu nhau. Long Vũ cũng từng ở đây, và là một trong những người khơi mào phong trào cafe rock nơi này. Rồi rất nhiều việt kiều ở các nước, đi từ những năm 53, 54. Nhưng có 1 cái đặc biệt là khi đã lên đây rồi, thì mọi người đều bảo nơi đây “Đúng là một thời để nhớ”. “Một thời để nhớ và không thể nào quên được, muốn đi đâu thì đi, mỗi khi về Hà Nội là chúng nó lại lên thăm bà Bích” – bà cười.

Quán cafe của bà, không biển hiệu, không quảng cáo, mà theo bà nói, nó là “hữu xạ tự nhiên hương, cũng là một cái duyên ngầm, duyên với con người, duyên với phổ cổ, duyên với Hà Thành”. Đường đi vào rất khó khăn, thế nhưng mọi người vẫn đến.

Đã từng đọc nhiều bài viết về cafe Bích, nhưng đúng là chỉ khi lên tận nơi, mình mới cảm nhận được từng câu từng chữ mà những người khác hoài niệm về nơi này. Rất nhẹ nhàng, rất bình thường, rất tự nhiên, rất hoài cổ nhưng không ồn ã. Ngồi uống cafe, nhìn ra phố cổ, đó là một cảm giác khó có thể diễn tả.

Đến nơi đây, dù là với bạn, với người yêu, hay cả khi một mình, đều đem lại những trải nghiệm rất thú vị, đây là điều mà ít nơi mình nghĩ có thể làm được

cimg2209ap7 Cafe Đinh – Cafe Bích

Gian gác có lẽ chỉ 15m2, để bán cafe ít ỏi thế này thôi, chỉ 6000, 7000VNĐ 1 cốc cafe. Vậy mà khi bán đi lại là cả 1 gia tài, nhưng nếu để lại, có lẽ là vô giá…

Từ giờ về sau, mình sẽ là khách quen của quán này, chắc chắn đấy. Sau hôm nay chắc bà Bích cũng nhớ mình rồi, ngồi với bà đến hơn 2 tiếng đồng hồ chứ có ít đâu. ^^

Nguồn: http://dungblog.wordpress.com/2008/11/29/cafe-dinh-cafe-bich/

find Cafe Đinh – Cafe BíchTrang này được tìm thấy qua Google bởi những từ khóa sau:

CAFE BÍCHcafe co Vo trong phuc hatdùng tài lẻ để mở quán cafe

Gửi phản hồi

*


*